27 thg 10, 2009

Sống chậm lại anh nhé, để còn thấy ta là của nhau

Sống chậm lại anh nhé, để còn thấy ta là của nhau

Anh đã mặc em khóc một mình lâu rồi. Từ lâu anh không biết khi nào em buồn hay khóc nữa. Anh quá bận rộn. Khi em nghe bài hát “chậm chậm đi nhé”. Em thực sự thấy hai đứa mình nên thế.

Từ lâu em đã không muốn mình là gió, gió của lòng anh. Bởi cơn gió chỉ thoảng qua thôi, dịu mát rồi xa mãi. Em không muốn mình là nắng, nắng của lòng anh. Bởi nắng ấm áp chút thôi vì màn đêm kia lạnh lắm. Với em anh huyền ảo và vô định, anh không là mãi mãi, không thuộc riêng em. Em biết trái tim anh là trọn vẹn nhưng cách yêu của anh thì không vẹn tròn. Cuộc sống bộn bề để anh và em cứ cuồng xoay theo đó. Em đã đứng lại và lạ lùng nhận ra, ta có còn yêu nhau?

Thời gian với anh thật hiếm hoi và dĩ nhiên với em cũng hiếm hoi như thế. Em không muốn nhận điện thoại của anh trước cuộc hẹn nào vì em biết rằng đó là lời xin lỗi: “em à! Anh không đến được rồi. Đừng giận nha”; “hôm nay anh có việc đột xuất, thứ lỗi cho anh”.

Em không trách anh nếu như những lời xin lỗi ấy không quá nhiều, những lỡ hẹn không quá thường xuyên như vậy. Dù em đã bỏ qua tất cả để thông cảm cho anh. Nhưng gió dường như cuốn trôi lời hứa để anh không nhớ đến em. Không nhớ cuộc hẹn, không nhớ ngày đặc biệt và vô tình bỏ rơi em trong cái ngày mà phụ nữ ai ai cũng được tặng hoa, được thương yêu nhất. Anh để em hụt hẫng vô chừng, đã khóc tủi thân nhiều lắm…

Anh là người cầu tiến, đam mê công việc và có ước mơ thật lớn. Và em yêu anh, cảm phục anh cũng vì điều đó. Nhớ những ngày đầu yêu nhau, lúc đó cả hai đứa còn là sinh viên. Khoảng thời gian ấy thật đẹp, cùng anh ngắm sao, hát cho anh nghe ở nơi cao nhất của tòa nhà. Em nhìn thấy thành phố nhộn nhịp ánh đèn và nguyện cùng anh chung ước mơ thành đạt. Nhưng rồi sau những ý nghĩ ấy cho đến hôm nay em mới nhận ra rằng có những thứ còn quí giá hơn những điều mình muốn có. Thật đơn giản một lời yêu thương trước khi đi ngủ hay kề vai nhau những lúc khó khăn. Chỉ để thấy ấm áp những lúc ta mềm yếu nhất.

Anh đã mặc em khóc một mình lâu rồi. Từ lâu anh không biết khi nào em buồn hay khóc nữa. Anh quá bận rộn. Khi em nghe bài hát “chậm chậm đi nhé”. Em thực sự thấy hai đứa mình nên thế. Anh hãy sống chậm lại hơn, một chút thôi, để em còn thấy mình được quan tâm, để thấy ta là của nhau

trong thoi gian qua.........

Trong thời gian qua,L ko hiểu chính bản thân mình như thế nào nữa, nhưng L ko cô đơn như lúc trước nữa, L đã dc hội tham gia, L đã ít có thời gian rảnh rỗi nữa, L đã đăng ký học thêm các buổi tối, hầu như, L ko có thời gian rảnh rỗi để suy nghĩ về những chuyện trong quá khứ, L đã cố tình làm thế...thế nhưng thật ko may cho L,cứ về tối là L cứ nghĩ về những điều đó và cứ về đến nhà, là gặp chuyện, hết ngày này qua ngày khác, L cảm thấy mình cô đơn...và đặc biệt là hôm nay, L ko hiểu vì điều gì nữa, trong đầu L lại quay về những hình ảnh của ngày xưa, lại quay về những đã trải qua...L mau quên nhưng cũng rất mau nhớ lại...làm seo mà L có thể thóat dc đây??? chuyện đã xảy ra rồi, chuyện đã ko thể quay về dc nữa, vậy mà L lại cứ nhớ về nó, cứ mong chờ 1 điều gì đó, cứ chờ, chờ hòai, chờ mãi....đã gần được 1 năm rồi, đã gần dc 3 tháng rồi, vậy mà L vẫn ko thể nào dứt bỏ nó dc...hôm nay trời ko mưa, ko có điều gì xảy ra, ko khóc, ko niềm vui.....ko điều fi hết...vậy mà L cảm thấy cô đơn, chống trải, chán nản....đôi khi sống trong sự che bọc của ai đó, sống trong 1 bờ vai của ai đó lại khó khăn thế đấy....có những điều trải nghiệm trong cuộc sống mà ko biết tâm sự với ai hết, và ko dám tâm sự với ai, và đặc biệt ko có ai để tâm sự, để cho mượn bờ vai để khóc, để cho mượn cái tai để chia sẻ, để cho muơn tài xế chở L đi đây đó chơi.....sống mà ko dc những đều đó thì chẳng khác nào chết đi....thế nhưng,L đã sống thế đấy trong suốt thời gian qua, cũng đã từ lâu lắm rồi,....và cho đến 1 lúc L trở nên cô đơn hơn nữa sau khi dc sống trong những ngày dc iu, dc ai đó quan tâm, dc ai đó lắng nghe, thế nhưng thời gian đó ko dc kéo dài, nó chỉ dc 1 thời gian rất ngắn, và L cảm thấy hạnh phúc, và L hòan tòan ko thấy cô đơn hơn, nhưng rồi chỉ dc 1 thời gian, L lại quay trở về với cảnh cô đơn...và một mình.....cho đến bây giờ, L vẫn ko thể quên đi dc 2 người đó mang lại điều hạnh phúc lớn lao đó....ko bít ở nơi 2 người đang sinh sống, có nghĩ về con bé này ko nhỉ???????

4 thg 10, 2009

Long Long Ago




Thỉnh thoảng người ta hay đi tìm cho mình sự bình yên: bình yên trong tâm hồn, bình yên cùng âm nhạc, bình yên cùng người ta yêu thương, bình yên nơi cảnh vật… bởi sự bình yên lúc nào cũng làm con người dễ chịu. Có thật đơn giản không khi muốn đi tìm sự bình yên trong âm nhạc thật giản dị mộc mạc qua tiếng Violin réo rắt như bản hòa tấu "Long Long Ago"?




Có bao giờ bạn nhìn vào lòng bàn tay mình bàn tay thon với những đường chỉ ngang dọc như những con đường, những con đường vui buồn thời thơ dại đã qua và những con đường rộng mở của tương lai những con đường đó đang dang tay đón chờ những bước đi chập chững của ta trong cuộc đời... Đó có thể là những con đường gồ ghề khúc khuỷu, đó có thể là bằng phẳng yên bình nhưng ta vui vì ta đã chọn nó ta sẽ cố gắng để đi hết quãng đường đó với một niềm tin và hy vọng...



Hạnh phúc, đau khổ, nụ cười, nước mắt ở phía cuối con đường ta nào biết được. Chỉ ước mơ mong gót hồng sẽ không phải bước đi trên những mũi chông những mũi gai và giông tố trên đường đời. Nhưng cuộc sống như vậy sẽ còn gì ý nghĩa còn gì thú vị phải không? Sóng yên bể lặng tất cả mọi thứ cứ bình lặng qua đi chẳng nhạt nhẽo lắm sao?



Xin bình yên hãy là những cơn gió mát lành trên con đường cuộc sống để trở thành những trạm dừng chân, như ngọn hải đăng giữa mênh mông đại dương để bước chân ta không mệt mỏi có thể đi về phía cuối đường...

Ôi những con đường, những ngã rẽ của cuộc sống, ta chỉ ước mong được bình yên bên yêu thương, bên người thân, bè bạn, bình yên bên gia đình nhỏ của ta.

Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
hòa đồng,vui vẻ nhưng vô cùng nhút nhác, đôi khi có lúc khìn khìn!!!